Thỉnh thoảng lại có tàn thi rơi xuống đất.
Hoặc có kẻ giá độn quang bay lên, bỏ mặc đối thủ mà tháo chạy ra ngoài.
Chứng kiến cảnh này, ánh mắt Trần Hằng khẽ lóe, môi mấp máy, dùng truyền âm chi pháp nhắn nhủ vài câu ngắn gọn với Thẩm Trừng. Vì lo ngại bị bọn Tiêu Tu Tĩnh phát giác, hắn không nói nhiều, rất nhanh đã ngừng lại.
Sau đó liền vận chuyển thần thông, thân hình trong chớp mắt chuyển dời.




